
CỎ DẠI
Hẻm sâu hun hút. Cuối hẻm là một căn nà lá xiêu vẹo. Hai bên hẻm cỏ dại cao lút đầu.
Cứ cách khỏang một tuần, anh lại thấy một thằng bé cầm dao miệt mài làm cỏ. Nó làm cỏ từ đầu đến cuối hẻm. Dù hai bên hẻm đều có nhà, nhưng chẳng ai màng. Chỉ một mình nó làm cho đến khi con hẻm quang sạch. Một hôm, anh có việc vào hẻm, anh thấy thằng bé vừa làm cỏ vừa thở, mặt nó lem luốt bùn sình. Anh nghiêm mặt hỏi:
– Ai mướn cháu làm cỏ?
Thằng bé vẫn cúi, tay phát mạnh dao vào gốc cỏ, đáp cộc lốc:
– Không.
Anh cảm thấy bất nhẫn:
– Cháu chỉ làm cỏ trước nhà cháu thôi, chừa lại mấy chỗ khác cho nhà người ta làm.
Thằng bé ngẩng mặt lên, lạnh lẽo:
– Cháu phải làm, vì cháu bán bong bóng. Nếu không, bong bóng của cháu bị nhung ngọn cỏ đâm.
Anh đã đứng bên kia đường vào một chiều cuối năm, trông sang con hẻm mịt mùng cỏ dại
Lung linh trước mắt là một dáng người nhỏ thó, như đang bay theo chùm bong bóng xanh, đỏ, tím, vàng…đủ màu sắc. Thằng bé trạc 13, 14 tuổi, đang lọt thỏm trong đám cỏ dại cao lút đầu. Một tay, nó cố vẹt những lá cỏ dài hơn thân người nó. Một tay cố giơ cao chùm bong bóng đang muốn vụt khỏi tay nó để nhởn nhơ với trời xanh. Có cái còn muốn chờn vờn đùa với lá cỏ sắc như dao kia. Thằng bé có vẻ lo sợ..
Thằng bé cố rướn cao người hơn nữa để tránh chạm bóng vào những lá cỏ. Nhưng tay lại phải cố ghì chặt dây cho chùm bóng nhẹ hều kia không bứt lên trời xanh trước những cơn gió đông giận dữ.
Chỉ vài mươi bước nữa là thằng bé sẽ thoát ra đường cái. Hình ảnh thằng bé cầm chùm bong bóng đủ màu giữa đám lau cỏ xanh rì, phông sau lưng là những đám cỏ dại đang nghiêng ngã theo những triền gió thì quả là một bức tranh đồng quê tuyệt đẹp. Hình như anh đã từng ngắm một bức tranh đẹp vẽ khung cảnh này của một họa sĩ nổi tiếng.

Mặt trời xuống thấp hơn ban nãy. Ánh nắng bớt gay gắt. Thằng bé hiện ra rõ hơn trong mắt anh. Mặt mũi nó đỏ kè. Hai tay có vẻ mỏi nhừ. Cánh tay trái bị cỏ xước cắt chằng chịt như mạng nhện. Vết cũ màu nâu sẫm. Vết mới màu đỏ hồng. Mồ hôi trên mặt nó rịn ra, thấm vào những vết bị lá cỏ cắt.
Chừng mười bước nữa là nó ra tới đường nhựa. Một cơn gió đột ngột thốc tới. Thằng bé chao nghiêng.Và bụp…bụp…bụp. Lá cỏ. Lá cỏ sắc quá. Một loạt tiếng nổ vang lên. Nó giật mình. Anh cũng giật mình. Tiếng nổ reo vui như trong một đám cưới. Trên tay thằng bé giờ đây chỉ còn những sợi dây buồn rủ xuống.
Giờ đây, con hẻm luôn quang tạnh những ngọn cỏ. Mỗi chiều thằng bé lại mang một chùm bong bóng thật to đủ màu sắc, ra khỏi con hẻm, đến công viên để bán.
Cả dáng đi, gương mặt nó đều nghiêm trang.
Chùm bong bóng tung tăng thật vui.
Lê Đình Trường