DẤU LẶNG MỘT TÌNH KHÚC (2)

DẤU LẶNG MỘT TÌNH KHÚC (2)

Vì ta đã gặp một người,

Đó là một cô gái thật hiền. Nàng là con gái của một chính khách tỉnh lẻ. Không phải chạy đôn đáo tìm việc như con nhà thứ dân: Nơi nàng làm việc thật sang trọng, quý phái, lương cao bậc nhất trong một xã hội còn vô số những mảnh đời nghèo khó, uất nghẹn.

Hàng ngày, váy đầm ôm, tuyệt mỹ. Tiếng giày nàng gõ ngọt ngào trên nền gạch men lóe sáng của một cơ quan công quyền…

Một nghệ sĩ đã yêu nàng. Nàng đã yêu một nghệ sĩ.

Những cuộc gọi. Những cuộc hò hẹn. Đẹp như mơ.

Cấu trúc bong bóng nên công ty nàng đang hồi rối loạn.

Cha nàng lâm trọng bệnh, qua đời.

….

Trong một góc bến xe đêm mờ tối, ồn ào và xô bồ những khách, kẻ đi người tiễn, ta thấy nàng, áo quần thô mộc, ngồi bán từng viên kẹo, từng bọc bánh lẻ…

Lòng bứt rứt. Định xông vào hỏi. Sao ra nông nỗi này. Chàng trai của em đâu? Nhưng kìm giữ kịp. Im lặng quay đi.

Vì chợt nghe đâu đó một sự quay lưng cùng tiếng cười thản nhiên…

Về nhà, ám ảnh miên man, thỉnh thoảng đêm về, ta một cơn nhức tim thoáng qua …

Tác giả: Lê Đình Trường

CATEGORIES
Share This

COMMENTS

Wordpress (0)
Disqus (0 )